Ai cũng hay kể về tháng đầu sau sinh: quần áo bé xíu, tiếng khóc đầu tiên, những đêm thức trắng bế con. Ít ai nói thật với bạn rằng tháng thứ hai có thể ập đến như một cái xe tải.
Nếu bạn đang ở tuần thứ 4 đến 8 sau sinh và thắc mắc: “Sao càng ngày càng mệt, chứ không dễ hơn?”, thì không phải bạn kém cỏi. Bạn đang kiệt sức. Kiệt sức đúng nghĩa sinh học vì thiếu ngủ sau sinh. Và chuyện đó đảo lộn tất cả.
Bài này dành cho bạn - người mẹ mới sinh đang nằm bẹp trên ghế, tự hỏi không biết bao giờ mình mới thấy “bình thường” lại. Bạn không cô đơn, cũng không yếu đuối. Bạn chỉ đang mất ngủ sau sinh, khác hoàn toàn với chuyện “yếu đuối”.
Những tuần đầu giống như bạn bị nhốt trong một cái bong bóng mờ mịt. Người ra người vào thăm, hoa với quà, tin nhắn chúc mừng liên tục. Cơ thể bạn lúc đó chạy bằng adrenaline và chế độ “sinh tồn”.
Rồi tháng thứ hai kéo tới.
Những ngày đầu, cơ thể bạn được “bơm” đầy hormone và phản ứng căng thẳng để bạn có thể gắng gượng. Nhiều mẹ còn thấy mình “cũng ổn phết, tưởng tệ hơn”.
Đến khoảng tuần thứ 4, cái “phê phê” đó tan bớt. Con vẫn thức đêm, giấc ngủ sau sinh của bé vẫn rối tung. Nhưng bạn lại bắt đầu cảm hết: đau, mệt, cảm xúc… những thứ trước đó bị adrenaline che bớt.
Tự nhiên, việc mà tuần thứ 2 bạn thấy “cũng tạm ổn” thì sang tuần thứ 6 lại thành bất khả thi.
Một đêm tệ, bạn còn gượng được. Hai đêm, cũng ráng nổi. Nhưng ghép lại hàng tuần lễ thức đêm chăm con, ngủ vài tiếng chập chờn, cơ thể và não bộ bắt đầu “mắc nợ” giấc ngủ.
Trẻ sơ sinh hiếm khi theo đúng bất kỳ lịch ngủ nào. Con thức dậy liên tục để bú, cần ẵm ru, cần vỗ, đồng hồ sinh học của con thì lộn xộn. Kể cả khi bé bắt đầu có vài khoảng ngủ dài hơn, giấc ngủ của chính bạn vẫn:
Đến tháng thứ hai, thiếu ngủ sau sinh tích tụ đủ lâu để “đập” thẳng vào người. Bạn có thể thấy:
Đó không phải bạn “yếu đuối” hay “mất trí”. Đó là chân dung của mệt mỏi, mất ngủ sau sinh kéo dài.
Với một số gia đình, colic ở trẻ sơ sinh biến buổi tối thành cuộc “marathon” khóc. Colic thường nặng nhất khoảng 6 tuần, có thể kéo dài đến 3 - 4 tháng.
Nếu bé nhà bạn:
… thì có thể bạn đang ở đúng “đỉnh colic”. Mà bế, vỗ, đi đi lại lại hàng giờ liền trên cái nền thiếu ngủ sau sinh nặng đúng là “tra tấn”.
Cảm giác “Cứ đến 5 giờ chiều là mình bắt đầu sợ” là chuyện rất bình thường ở giai đoạn này.
Tháng đầu nhìn qua thì… có vẻ tạm thời. Ai đến chơi cũng bảo: “Ráng qua 1 - 2 tuần đầu thôi là đỡ lắm”. Nghe câu đó, bạn tự bám víu.
Đến tháng thứ hai, nhiều bố mẹ lờ mờ nhận ra: chuyện này không phải cuộc chạy 100m, mà giống một chặng đường dài. Con vẫn thức đêm, giấc ngủ sau sinh của bạn vẫn nát vụn, nhu cầu chăm con thì chưa hề giảm.
Bạn có thể tự hỏi:
Khoảnh khắc bừng tỉnh đó rất nặng nề. Nhưng nó không phải dấu hiệu bạn làm gì sai. Nó chỉ có nghĩa là bạn bắt đầu ý thức được chuyện chăm con nhỏ thực sự khốc liệt đến mức nào.
Lúc ngụp lặn trong mất ngủ sau sinh, nhiều mẹ hay tự trách: “Hay mình làm quá, người ta còn đi làm lại rồi mà mình yếu thế?”. Nhìn sang người khác thấy họ “có vẻ ổn”, lại càng tự so sánh.
Cần nói cho rõ: tác hại của thiếu ngủ là thật và rất nặng.
Khi bị thiếu ngủ, nhiều nghiên cứu của các bệnh viện và trường đại học trong nước như Bệnh viện Bạch Mai, Đại học Y Hà Nội cho thấy phản xạ và khả năng ra quyết định có thể tương tự người đang say rượu.
Trong đời sống của một mẹ bỉm, nó thể hiện kiểu như:
Bạn không “ngu đi” hay “bất cẩn”. Não bạn đang chạy bằng “chế độ dự phòng khẩn cấp”.
Thiếu ngủ làm hệ thống điều hòa cảm xúc rối loạn. Chuyện nhỏ xíu bỗng thành “to tát”. Một câu nói vô ý của chồng, tin nhắn góp ý nhẹ của mẹ chồng, đơn hàng bỉm giao nhầm loại.
Bạn có thể:
Đó không phải bạn “nhạy cảm quá mức”. Đó là hệ thần kinh đang oằn mình vì thiếu ngủ sau sinh, cộng thêm hormone thay đổi chóng mặt.
Hay gặp tình huống này: vừa thấy con ngủ đỡ hơn một chút, thì mẹ… đổ bệnh. Cảm cúm, viêm họng, tắc tia sữa, viêm tuyến vú.
Thiếu ngủ lâu ngày khiến hệ miễn dịch yếu đi, cơ thể khó hồi phục sau mang thai và sinh nở. Trong khi đó, bạn vẫn phải thức đêm chăm con, cho bú, bế ẵm. Thế nên cảm giác “kiệt quệ từ trong ra ngoài” là hoàn toàn dễ hiểu.
Đi vào phòng rồi quên mình định làm gì? Kể chuyện cho chồng nghe rồi… vài tiếng sau kể lại y chang? Toàn “biểu hiện kinh điển” của não thiếu ngủ.
Nhiều mẹ kể rằng mình:
Cảm giác đôi khi rất đáng sợ, như mình “không còn là mình nữa”. Nhưng khoa học đã chỉ ra, đó là hậu quả của thiếu ngủ kéo dài, không phải bạn bị tổn thương não hay thay đổi mãi mãi.
Tóm lại: Đây không phải bài test về “ý chí” hay “tinh thần thép”. Đây là chuyện sinh học. Với mức độ mất ngủ sau sinh như vậy, não và cơ thể bạn phản ứng y hệt bất kỳ con người nào khác.
Bạn không thể “bẻ khóa” hoàn toàn giấc ngủ của trẻ sơ sinh. Thức đêm chăm con ở giai đoạn này là bình thường. Nhưng bạn có thể điều chỉnh cách người lớn trong nhà xoay sở.
Dưới đây là những cách thực tế, không cần nhà cửa như trên Instagram.
Chắc bạn đã nghe câu này ít nhất 20 lần. Và có thể trong đầu thầm chửi: “Ngủ khi bé ngủ hả chị, rồi ai rửa chén, ai giặt đồ, ai nấu cơm?”.
Câu đó không hoàn toàn vô ích, nhưng phải kèm bối cảnh.
Nếu:
Thì việc chọn một giấc ngủ của con để bạn cũng nằm xuống chợp mắt có thể cứu vãn rất nhiều. Chỉ cần 20 - 40 phút nghỉ ngơi là đã khác hẳn cảm giác mệt sau sinh kéo dài.
Rất nhiều bé sơ sinh ngủ cực ngon… miễn là được nằm trên ngực, trên tay, trong vòng ôm. Đặt xuống cũi là tỉnh như sáo.
Trong trường hợp đó, bạn có thể:
Nếu bạn không thể ngủ khi bé ngủ, không vì thế mà bạn “thua kém” ai. Bạn chỉ đang trong tình huống rất bình thường: mẹ thì kiệt sức mà con thì… chưa đọc cuốn sách “làm sao để ngủ khi có em bé”.
Nhiều khi, trong cái khoảnh khắc hiếm hoi con chịu ngủ, điều bạn cần nhất lại là:
Những nhu cầu đó cũng quan trọng không kém ngủ.
Bạn hoàn toàn có quyền nói: “Giấc này tôi chọn đi tắm và ăn cho tử tế, giấc khác tôi sẽ cố ngủ”. Chăm sóc những nhu cầu cơ bản đó cũng là một phần giúp bạn vượt qua thiếu ngủ sau sinh.
Nếu nhà có chồng hoặc bạn đời ở cạnh, hãy chia đêm có chủ đích. Kiểu “đứa nào nghe con khóc thì dậy” thường dẫn tới kết quả: cả hai đều bơ phờ vì mất ngủ.
Một vài kiểu chia ca nhiều gia đình Việt đang áp dụng:
Cách này hợp hơn khi việc cho bé bú đã tương đối ổn hoặc bạn dùng sữa công thức/bú bình. Người “được nghỉ” nên ngủ ở phòng khác, đeo bịt tai nếu cần, coi như “nghỉ phép”, chỉ bị gọi khi thật sự khẩn cấp.
Rất hiệu quả cho gia đình nuôi con bú mẹ hoặc những bé hay thức liên tục.
Ví dụ:
Có thể điều chỉnh khung giờ, ví dụ 21h - 1h và 1h - 5h. Nguyên tắc là: mỗi người lớn cần có một khoảng ngủ liền mạch đủ dài.
Vẫn chia ca được.
Một vài gợi ý:
Nếu việc vắt sữa khiến bạn stress hoặc ảnh hưởng sữa, không sao nếu bạn không làm. Nhưng bạn hoàn toàn có thể “khoán” cho chồng các việc không liên quan trực tiếp đến bầu sữa.
Ngủ dài ban ngày có thể xa xỉ. Nhưng những giấc chợp mắt ngắn vẫn cứu bạn được.
Nhiều nghiên cứu về giấc ngủ tại các bệnh viện và phòng khám trong nước cho thấy, giấc ngủ 10 - 20 phút đã có thể cải thiện sự tỉnh táo và tâm trạng, mà không làm bạn uể oải sau khi tỉnh.
Bạn có thể thử:
Nếu thức dậy và nghĩ: “Chắc mình chỉ lim dim chứ chưa ngủ sâu, vậy coi như không ngủ”, hãy sửa lại suy nghĩ đó. Nghỉ là nghỉ, cơ thể vẫn được hồi phục phần nào.
Rất dễ xuất hiện cái giọng nói trong đầu: “Mình nên tranh thủ dọn nhà thì hơn” hoặc “Bao nhiêu người nuôi con có ngủ ngày đâu, mình yếu quá”.
Dừng lại.
Nếu cơ thể đang gào thét đòi nhắm mắt, nhu cầu đó là chính đáng. Cảm giác tội lỗi không rửa được cái bát nào, cũng không giúp bạn tỉnh táo hơn để bế con lúc 2 giờ sáng.
Nhiều mẹ Việt lớn lên với hình ảnh “người mẹ giỏi” là người tự làm được hết: nhà cửa, cơm nước, con nhỏ, đôi khi còn chăm cả ông bà, mà vẫn nhớ mua quà sinh nhật cho người này người kia.
Hình ảnh đó… rất đẹp, nhưng không thực tế. Ngày xưa, phụ nữ sau sinh có cả đại gia đình, hàng xóm, làng xóm vây quanh hỗ trợ. Bây giờ, nhiều người chỉ có hai vợ chồng trong căn hộ bé xíu.
Vì thế, nếu ông bà, anh chị em, bạn bè hoặc dịch vụ sau sinh, doula, giúp việc… ngỏ lời giúp, và bạn thấy an toàn, hãy nhận.
Ví dụ:
Bạn không hề “nhường luôn vai trò làm mẹ” cho ai. Bạn chỉ đang cho cơ thể mình cơ hội phục hồi để tiếp tục làm mẹ lâu dài.
Khi ai đó nói: “Có gì cần thì bảo nhé”, thử trả lời cụ thể:
Bạn không phải gánh nặng. Bạn là một mẹ bỉm đang chống chọi với mất ngủ sau sinh, mệt sau sinh và một cuộc thay đổi cuộc đời cực lớn.
Có “rất mệt”, và có mức mệt đến độ không còn an toàn. Phân biệt được rất quan trọng.
Nếu dưới đây là chuyện bạn gặp thường xuyên, bạn cần được hỗ trợ khẩn, không phải thêm một ly cà phê.
Nếu bạn hay:
Đó là dấu hiệu cảnh báo đỏ.
Giải pháp an toàn hơn:
Nếu bạn mệt đến mức:
Thì đừng lái xe. An toàn của bạn và con quan trọng hơn mọi cuộc hẹn, lịch khám hay việc vặt.
Hãy nhờ người chở, đổi lịch, hoặc nếu có thể thì đi taxi, xe công nghệ, phương tiện công cộng. Nếu bắt buộc phải tự lái, hãy giữ quãng đường thật ngắn và tránh lái vào lúc bạn thường buồn ngủ nhất, như sáng sớm hoặc đêm muộn.
Thiếu ngủ trầm trọng, cộng với hormone sau sinh thay đổi nhanh, đôi khi dẫn đến:
Nếu bạn đang trải qua những điều này:
Bạn không “bị điên”. Có thể bạn đang gặp trầm cảm sau sinh, rối loạn lo âu sau sinh hoặc trong những trường hợp rất nặng là loạn thần sau sinh. Tất cả đều là bệnh lý, cần được chữa trị và có thể can thiệp được.
Nếu bạn cảm thấy mình có nguy cơ làm hại bản thân hoặc người khác, hãy nhờ người thân đưa đến khoa Cấp cứu của bệnh viện gần nhất, hoặc gọi cấp cứu 115. Sự an toàn của bạn là ưu tiên hàng đầu.
Giấc ngủ của trẻ sơ sinh là… hỗn loạn. Hầu hết bố mẹ không thể có những giấc ngủ dài tử tế trong một thời gian. Tháng thứ hai thường là “cú tát” mạnh nhất, khi làn sương mù càng dày và bạn hiểu rằng chuyện thức đêm chăm con chưa dừng lại sớm đâu.
Để vượt qua thiếu ngủ sau sinh:
Và hãy đối xử với bản thân tử tế hơn bất kỳ thời điểm nào trong đời.
Bây giờ, nếu con được ăn, tạm đủ sạch, an toàn, và bạn vẫn đang cố gắng từng giờ, từng đêm, thì bạn đã làm đủ. Lịch sinh hoạt hoàn hảo, “bí kíp cách ngủ khi có em bé” thần kỳ có thể tính sau.
Hôm nay, chiến thắng có thể đơn giản chỉ là chợp mắt được 20 phút. Hoặc dám nhờ mẹ ruột đẩy xe đưa bé đi dạo để bạn lăn ra giường. Hoặc thẳng thắn nói với chồng: “Tuần này em cần một đêm được ngủ trọn, anh lo con giúp em”.
Đó không phải yếu đuối. Đó là biết lượng sức và biết bảo vệ mình.
Bạn không thất bại. Bạn là một người mẹ đang sống bằng những giấc ngủ vụn, vẫn đều đặn bế, cho bú, thay bỉm, dỗ dành một sinh linh bé xíu hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.
Điều đó đã là phi thường. Và hoàn toàn bình thường khi bạn cần rất nhiều nghỉ ngơi và hỗ trợ để tiếp tục bước tiếp.