Những tuần đầu sau sinh nhiều bố mẹ miêu tả là cảm giác như vừa bị thả xuống một đất nước xa lạ, không hiểu ngôn ngữ. Em bé thì rõ ràng đang cố “nói” gì đó… nhưng là gì đây? Đói, buồn ngủ, chán, hay chỉ cần được ôm?
Tin vui là: em bé thực ra giao tiếp rất nhất quán. Khi biết nhìn vào những dấu hiệu đúng, bố mẹ thường đoán được con muốn gì trước khi bé bật khóc.
Bài viết này sẽ giúp bạn nhận ra dấu hiệu bé đói và no để hiểu con đang “nhắn” gì, phản hồi tự tin hơn và biến giờ bú thành khoảng thời gian dễ chịu cho cả hai mẹ con.
Cho bú không chỉ là cho sữa. Đó còn là giao tiếp, cảm giác an toàn và niềm tin.
Khi bạn hiểu cách nhận biết bé đói và lúc nào bé đã đủ, sẽ có vài điều quan trọng xảy ra:
Bé bú đủ, lớn tốt hơn
Cho ăn đáp ứng (cho ăn theo nhu cầu, không ép theo giờ cứng nhắc) giúp bé tự điều chỉnh lượng sữa phù hợp với cơ thể mình. Bé đói thì bú, no thì dừng. Nhịp điệu tự nhiên này hỗ trợ tăng trưởng lành mạnh và giảm nguy cơ bú quá nhiều, nhất là bú bình.
Ít quấy khóc, nhà yên ả hơn
Hầu hết bé đều có dấu hiệu bé đói sớm khá rõ ràng trước khi khóc. Khi mẹ bắt kịp những tín hiệu này, cữ bú thường trơn tru hơn: bé bắt vú dễ hơn, nuốt ít hơi, bụng êm, nhanh ổn định. Mẹ tránh được cảnh bé gào khản cả tiếng vì đói.
Gắn kết và tạo niềm tin bền chặt
Mỗi lần bạn đáp lại tín hiệu đói của bé, bé sẽ học được rằng:
„Khi mình lên tiếng, sẽ có người lắng nghe.”
Đó là nền tảng của gắn bó an toàn. Về phía bạn, dần dần sẽ thấy mình „bắt sóng” con tốt hơn, bớt lúng túng và bớt phải đoán già đoán non cả ngày.
Hãy coi việc này như học „ngôn ngữ” đói - no riêng của em bé bạn. Không ai làm đúng 100 % ngay từ đầu, nhưng bạn sẽ tiến bộ nhanh hơn mình nghĩ.
Ít khi em bé đang nằm yên một cái là chuyển thẳng sang khóc thét. Thông thường bé sẽ đi qua ba mức:
Hiểu ba giai đoạn này giúp bạn cho ăn theo nhu cầu dễ dàng hơn rất nhiều.
Đây là những tín hiệu rất nhẹ nhàng, „lịch sự”. Nếu bắt được ở giai đoạn này, cữ bú thường thư thái, ít vật vã.
Dấu hiệu đói ở trẻ sơ sinh, trẻ nhỏ giai đoạn sớm thường thấy:
Liếm môi
Lưỡi thè ra liếm môi, dù đang ngủ bé vẫn có thể làm động tác này.
Thè lưỡi
Lưỡi thò ra thụt vào, như đang „nếm” không khí.
Tìm vú (phản xạ rooting)
Đây là phản xạ quen thuộc. Khi bạn chạm nhẹ vào má, bé quay đầu về phía tay bạn, miệng mở ra, như đang tìm bầu vú hay núm bình.
Mút tay, mút ngón
Dễ gây nhầm vì bé cũng mút tay để tự trấn an. Nhưng nếu đi kèm các dấu hiệu khác, và đã khá lâu từ lần bú trước, rất có thể là bé đói.
Miệng chóp chép
Há ngậm miệng liên tục, làm động tác mút, phát ra tiếng chu chụt.
Cựa mình khỏi giấc ngủ
Vặn vẹo, duỗi người, khẽ kêu, chớp mắt, rê mắt… Nhiều bé sơ sinh bắt đầu báo đói dù vẫn được coi là đang „ngủ”.
Khi thấy vài dấu hiệu này cùng lúc, đó là lúc hợp lý để cho bé bú mẹ hoặc bú bình. Đặc biệt với bé bú mẹ, dấu hiệu bé đói bú mẹ ở giai đoạn này rất „vàng” vì bé còn bình tĩnh, bám vú dễ, mút hiệu quả.
Nếu bạn bỏ lỡ giai đoạn sớm, hoặc đang bận thay bỉm, tắm bé, tín hiệu đói sẽ tăng „độ mạnh”. Lúc này bé như đang nói: „Mẹ ơi, con thật sự cần bú rồi”.
Dấu hiệu bé đói giai đoạn giữa có thể là:
Quẫy mạnh, bồn chồn
Toàn thân cử động nhiều, ưỡn lưng, lắc người liên tục.
Đưa tay vào miệng lặp đi lặp lại
Không chỉ mút chơi mà là cố đút cả bàn tay hoặc nắm đấm vào miệng nhiều lần.
Khóc ngắt quãng, cáu gắt
Rên rỉ, nhăn mặt, khó ở, những tiếng khóc ngắn, chưa phải gào lớn.
Duỗi chân tay liên tục
Đạp chân, vung tay, đôi khi kèm tiếng gừ gừ hoặc hừ nhẹ.
Vỗ, đập vào ngực mẹ nếu đang bế
Khi được ôm sát, bé có thể dụi đầu vào ngực bạn, thúc mạnh bằng tay, vùi mặt vào áo, tìm bầu ngực.
Khi thấy những tín hiệu đói của bé như vậy, hãy cố gắng tạm dừng việc đang làm và sớm cho bú. Ở giai đoạn này bé vẫn tương đối dễ dỗ, nhưng đã bắt đầu sốt ruột, lo lắng là „mình nói mãi mà chẳng ai hiểu”.
Nếu các dấu hiệu sớm và vừa không được đáp ứng một thời gian, bé sẽ đến mức rất khó chịu và stress.
Dấu hiệu đói muộn thường gồm:
Khóc to, khóc thét
Tiếng khóc dồn dập, kéo dài, mặt nhăn nhó rõ rệt, khó dỗ.
Mặt đỏ bừng
Cả mặt hoặc đầu đỏ lên, loang lổ vì bé khóc quá sức.
Lắc đầu hoảng loạn
Đầu quay qua quay lại rất nhanh, miệng há to, tìm ti bừa bãi nhưng lại khó bắt được vú hoặc núm bình.
Lúc này bé không chỉ đói, mà còn bị kích thích quá mức. Hệ thần kinh đang ở chế độ „báo động”.
Phản xạ tự nhiên của nhiều bố mẹ là lập tức nhét ti hoặc bình vào miệng con. Hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng thực tế, bé đang quá kích động thường:
Vậy khi bé đói mà đã đến mức gào khóc thì làm sao?
Dỗ bé bình tĩnh lại trước, cho bú sau.
Ôm bé sát người, nếu được thì cho da kề da. Đung đưa, bế đi đi lại lại, giữ giọng nói nhỏ và đều. Nhiều bố mẹ thấy tiếng „shhh…” hoặc khe khẽ hát ru khá hiệu quả.
Khi bé dịu xuống một chút rồi hãy đưa ti hoặc bình.
Không cần chờ bé ngủ hẳn, chỉ cần bớt gào, hạ một „nấc” so với lúc hoảng loạn nhất.
Đặt tư thế nhẹ nhàng, hỗ trợ tốt.
Bú mẹ: bế bé lại gần bầu ngực, tránh bạn gò người về phía bé.
Bú bình: giữ bé hơi thẳng người, áp sát vào ngực bạn để bé thấy an toàn.
Việc trấn an trước không phải là „cố tình trì hoãn cho bú”. Đó là giúp bé chuyển từ chế độ „cấp cứu” sang chế độ „con đủ bình tĩnh để ăn”.
Khó ở, rên rỉ, khóc… không phải lúc nào cũng là đói. Vốn từ „giao tiếp” của trẻ sơ sinh rất ít, nên nhiều nhu cầu trông khá giống nhau.
Mỗi khi bé bứt rứt, bạn có thể nhanh chóng điểm lại vài yếu tố dưới đây.
Không cần áp dụng cứng nhắc, chỉ là để tham khảo.
Giai đoạn đầu, bố mẹ hay quên bé vừa bú lúc nào. Nhiều gia đình dùng ứng dụng Erby để ghi lại giờ bú, ngủ, thay bỉm và cả những lúc bé khóc. Nhìn vào đó thấy „À, mới bú đầy bụng 30 phút trước” sẽ giúp bạn nghĩ tới các lý do khác trước khi kết luận là bé đói.
Bé quá mệt trông gần giống bé đói.
Hãy để ý:
Không ít lần bố mẹ cho bú, bé mút mấy cái rồi… ngủ. Điều đó không phải lúc nào cũng là do bé đói. Nhiều bé dùng việc mút như cách trấn an, giúp mình chìm vào giấc ngủ.
Trẻ sơ sinh chịu đựng ánh sáng, tiếng ồn, người lạ… kém hơn mình nghĩ rất nhiều. Một vòng siêu thị, một buổi tụ tập gia đình cũng đã là „sự kiện lớn” với bé.
Có thể bé đang „quá tải” nếu:
Lúc này giải pháp không phải thêm sữa, mà là bớt kích thích: đưa bé sang phòng yên tĩnh hơn, giảm bớt ánh sáng, ôm ấp vỗ về.
Trước khi nghĩ đến đói, thử „kiểm tra tổng quát”:
Nhiều bé vừa bú xong đã khóc, bố mẹ tưởng là „vẫn đói”, lại cho bú thêm. Thực ra dễ là bé đang đầy hơi, cần được vỗ ợ, thay đổi tư thế chứ không cần thêm sữa.
Em bé cũng là người. Nhiều lúc đơn giản là chán nằm một chỗ hoặc chỉ muốn được ôm.
Nếu:
… khả năng cao là bé chỉ đang cần tương tác, gần gũi, không nhất thiết phải bú.
Đây cũng là một nhu cầu rất „thật”. Đáp ứng nhu cầu này cũng là một phần của nuôi con đáp ứng. Ôm con không làm „hư”, không khiến bé bám mẹ „quá đà” như nhiều người dọa dẫm.
Hiểu dấu hiệu bé no quan trọng không kém gì nhận ra bé đói. Từ khi sinh ra, em bé vốn đã có khả năng cảm nhận khá tốt về nhu cầu ăn của mình. Đa số trường hợp, bé biết khi nào đã đủ.
Một số dấu hiệu no ở trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ hay gặp:
Quay đầu tránh xa ti hoặc bình
Bé ngửa đầu ra sau, nhìn chỗ khác, hoặc ngoảnh hẳn sang bên kia.
Tự nhả núm vú
Bú mẹ: bé tự trượt ra khỏi bầu vú khá nhẹ nhàng.
Bú bình: bé để núm bình tuột khỏi miệng, không cố mút lại.
Ngủ sâu và giữ được giấc
Ngủ gà, chợp mắt một lát có thể chỉ là nghỉ giữa chừng, nhất là ở trẻ sơ sinh. Nhưng nếu bé rơi vào giấc ngủ sâu, thân người thả lỏng, chạm trêu không còn tìm vú hay núm bình, khả năng cao là bé đã no.
Bàn tay mở, người mềm
Khi đói, nhiều bé nắm chặt tay, tay chân căng cứng. Sau khi bú đủ, bạn sẽ thấy tay mở ra, ngón duỗi mềm, cả người „rụp” xuống, cảm giác như tan chảy trên tay.
Đẩy ra
Dùng tay gạt ti hoặc bình, ưỡn người tránh xa, lắc đầu, vặn vẹo như muốn tạo khoảng cách.
Nhịp mút chậm lại
Mút thưa hơn, chậm hơn, hay ngừng giữa chừng. Có lúc bé chỉ còn mút cho dễ chịu, lượng sữa vào rất ít. Nếu bạn thoải mái (nhất là với bé bú mẹ), điều này không sao, nhưng đó vẫn là một tín hiệu no của bé.
Bạn thử đưa lại mà bé nhè ra
Bạn mời ti hoặc bình lần nữa, bé dùng lưỡi đẩy ra, quay đầu đi hoặc tỏ vẻ không hứng thú.
Những dấu hiệu này quan trọng không kém gì dấu hiệu bé đói. Đó là „cách nói” của bé: „Đủ rồi mẹ ơi, cảm ơn!”.
Nhiều người trong chúng ta lớn lên với câu: „Ăn cho hết phần đi”. Khi chăm trẻ, không ít người lớn cũng hay nói: „Bé này ít thế, phải cho ăn hết chén mới lớn”.
Thói quen này, nếu áp dụng y nguyên cho bé bú bình, khá dễ dẫn đến cảnh:
Vấn đề là:
Với bé bú mẹ, chuyện này ít gặp hơn vì không có con số ml trước mắt. Tuy vậy nguyên tắc cũng giống nhau: khi bé đã đưa ra nhiều tín hiệu no của bé và trông thoải mái, không nhất thiết phải kéo dài cữ bú chỉ vì „lần trước con bú lâu hơn”.
Hãy thử nhìn vai trò của mình thế này:
Đó chính là tinh thần của cho ăn đáp ứng: người lớn chuẩn bị „bữa”, còn phần ăn là quyền của bé.
Những tuần đầu sau sinh, hầu hết bố mẹ đều có cảm giác „mỗi ngày như một mớ bòng bong”, không nhớ nổi bé mới bú, ngủ hay thay bỉm lúc nào.
Một công cụ ghi chép đơn giản đôi khi lại giúp bạn đỡ căng đầu nhớ nhớ quên quên.
Với ứng dụng Erby, bạn có thể:
Sau vài ngày, bạn sẽ bắt đầu nhận ra:
Điều này không có nghĩa bạn phải cho bé bú đúng „lịch” trong app. Ngược lại, mục tiêu là giúp bạn cho bú theo nhu cầu tốt hơn, bằng cách hiểu nhịp riêng của chính con mình.
Khi mọi thứ được ghi lại rõ, bạn sẽ:
Lâu dần, Erby giống như „nhật ký giao tiếp” giữa bạn và con. Khi đã quen với tín hiệu đói của bé, tín hiệu no của bé, có thể bạn sẽ ít cần mở app hơn vì đã „thuộc bài” của con.
Học cách đọc tín hiệu của bé là cả một quá trình, không phải bài kiểm tra đúng - sai. Cả hai mẹ con đều là „người mới”.
Tóm tắt những ý chính:
Sẽ có lúc bạn „đọc nhầm” tín hiệu. Tất cả bố mẹ đều như vậy. Em bé không đòi hỏi sự hoàn hảo, chỉ cần bạn kiên trì lắng nghe và đáp lại.
Theo thời gian, một điều rất dễ chịu sẽ đến: bạn bớt phải đoán, giờ bú bớt căng thẳng, và bạn thực sự cảm thấy „mình hiểu con muốn gì” nhiều hơn trước. Không phải lúc nào cũng đúng, nhưng đủ nhiều để hai mẹ con thấy yên tâm.
Và cảm giác đó - „Con ơi, mẹ thấy rồi, mẹ ở đây với con” - chính là một trong những niềm vui lặng lẽ mà sâu sắc của những tháng đầu làm cha mẹ.